Tu tiên không bằng yêu đương

Chương 31 - Ngoại truyện : Hội Đèn lồng.

Ánh đèn lăn tăn, con sông đi ngang qua thành lưu lại bóng người đong đưa.

Gió đêm lành lạnh, thổi tan nóng bức của buổi sáng, thi thoảng lại thổi qua nhấc góc áo của công tử cô nương đi đường, trong một thoáng lặng yên hòa lẫn chút tình cảm không thể nói thành lời.

Hội Đèn lồng chốn nhân gian, là náo nhiệt nhất.

Trên phố người đến người đi, chỉ cần hơi mất chú ý một chút đã lạc mất người bên cạnh.

Một tay Thẩm Triệt nắm chặt Doãn Thế Huyên dắt y đi, một tay còn lại cầm một đống đồ chơi linh tinh, toàn là mấy món mà y thích.

"Thẩm Triệt!" Đi ngang qua một cái sạp, Doãn Thế Huyên dừng bước, kinh hô thành tiếng, "Ngươi nhìn cái này này!"

Thẩm Triệt nghe vậy thì quay sang nhìn, là sạp hàng bán đồ chơi.

Cái mà Doãn Thế Huyên đang chỉ vào là một con búp bê vải, con búp bê mặc một bộ hoa y, tay ôm một cái trống bỏi, thoạt trông kháu khỉnh bụ bẫm, rất đáng yêu.

"Trông giống tên tiểu tử Từ gia quá này!" Doãn Thế Huyên cẩn thận cầm lấy, như nâng bảo vật đưa đến trước mặt Thẩm Triệt, "Giận thằng nhóc đó thật, lần trước ta ôm nó, nó còn phun nước bọt vào ta nữa, nếu không có Dư sư muội ở gần đó, ta đã tét mông nó rồi."

Miệng y thì oán trách, nhưng tay lại ôm búp bê rất chắc, rõ ràng là thích.

Người bán hàng rong rướn người lên, cười hì hì mở miệng, "Công tử thích?"

Thẩm Triệt không đợi y mở miệng, đã lấy bạc đưa qua.

"Không cần nhiều như vậy đâu." Người bán hàng hơi khó xử nói. Nhưng Thẩm Triệt sớm đã dắt tay Doãn Thế Huyên đi xa, ông cũng chỉ đành gãi gãi đầu nhận lấy.

"Chừng nào chúng ta trở về, ta sẽ đánh nó ngay trước mặt cái thằng nhóc Từ gia đó..." Doãn Thế Huyên nghịch con búp bê, hào hứng nói.

Thẩm Triệt gật đầu phụ họa, "Được."

Lúc này cả hai vừa đi đến bờ sông, trên mặt sông lấp loáng vô số đèn hoa muôn hình muôn vẻ. Một cô nương mặc xiêm y hồng phấn yêu kiều thả một ngọn đèn, chưa trôi ra xa đã chạm phải đèn của một công tử vừa thả cách đó không xa, làm mọi người nhao nhao ồn ào.

Doãn Thế Huyên ánh mắt ngưng, nóng lòng muốn thử, "Thẩm Triệt, ta cũng thả đèn nữa."

Không ngờ Thẩm Triệt quay đầu nhìn y một cái, "Ngươi không được thả."

"Tại sao?" Doãn Thế Huyên cho rằng Thẩm Triệt đang trêu đùa mình, không khỏi bĩu môi hỏi.

"Ngươi có biết vì sao họ lại thả đèn không?" Thẩm Triệt hỏi lại.

"Thả cho vui." Doãn Thế Huyên không hiểu, "Không thì còn thế nào nữa."

Thẩm Triệt ngoắc tay ra hiệu cho y đưa tai lại đây, ghé vào tai y hạ giọng nói nhỏ mấy chữ, "Họ đang cầu nhân duyên."

"...a?"

"Ta và ngươi đã kết thân rồi." Thanh âm của Thẩm Triệt thấp xuống, ngón tay xoa xoa vành tai đỏ hồng của y, "Ngươi còn muốn cầu nhân duyên gì nữa?"

Doãn Thế Huyên không trả lời.

Thẩm Triệt cười, vừa định hỏi y còn muốn đi chỗ khác dạo chơi nữa hay không. Y lại quay mặt sang hướng khác, nói như đang giận dỗi, "Ta cứ thích thả đấy, ngươi quản ta."

Thẩm Triệt sửng sốt, nhìn y nhanh chóng đi đến chỗ bán hoa đăng, mua một cái.

Doãn Thế Huyên đứng tại chỗ người bán hàng rong bắt chước người khác viết chữ lên đèn, quay đầu lại chỉ thấy Thẩm Triệt vẫn đứng ở đó đang nhìn y, vẻ mặt tối nghĩa.

Y nhướng mày, ngay trước mặt Thẩm Triệt đắc ý thả đèn.

Ngọn đèn vừa mới chạm nước, còn chưa kịp đứng dậy, Thẩm Triệt đã đi đến sau lưng.

Doãn Thế Huyên muốn bỏ chạy.

Thẩm Triệt kéo y lại ôm chặt vào lòng.

"Viết gì đó, hửm?" Giọng nói nặng nề thủ thỉ bên tai.

Doãn Thế Huyên nhỏ giọng rầm rì, "Rõ ràng là ngươi nhìn thấy mà."

Thẩm Triệt cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ tươi của y, lời nói phát ra giữa hơi thở quấn quít trở nên mơ hồ, "Doãn công tử thật tham lam, người ta chỉ cầu nhân duyên đời này, còn ngươi lại cầu luôn cả kiếp sau."

"Không chỉ kiếp sau." Trong mắt Doãn Thế Huyên ngập hơi nước, "Cả những kiếp sau những, ta cũng cầu."

"Chỉ cầu Thẩm công tử."