Tu tiên không bằng yêu đương

Chương 32 - Ngoại truyện: Tiền trần (Một)

"Ta không nhớ bất cứ thứ gì cả..."

"Không sao, ngươi cứ ở lại đây đi. Bắt đầu lại ở đây, sống lại một lần nữa."

"Nhưng..." Sao phải sống lại một lần nữa.

"Thân phận đã có rồi, ngươi có thể tự lấy cho một mình một cái tên."

"Ta, ta có tên." Giọng nói rất nhỏ, nhưng lại kiên định.

"Hả?"

"Ta là Tẩm Nguyệt. Ta tên là Tẩm Nguyệt."

"...còn nhớ ra thứ gì khác nữa không?"

"Không, không còn."

"Vậy Tẩm Nguyệt chính là tên của ngươi. Ngươi, có bằng lòng mang họ Thẩm không?"

——————

Thẩm gia mới thu nhận một đệ tử.

Cũng không phải là chuyện ghê gớm lắm, nhưng vị đệ tử mới đó là do Thẩm Minh Nguyệt đích thân mang về, vả lại còn vào thẳng trong nội viện, rất đáng để lấy ra bàn tán.

Một ngày sau buổi tập sáng sớm.

"Người đó rốt cuộc là thần thánh phương nào? Đã nửa tháng rồi mà chưa từng lộ mặt." Một nữ đệ tử chọt đũa vào trong bát cơm, nhíu mày nói.

Ánh mắt của một đệ tử khác đột nhiên sáng ngời, "Ai? Hôm qua ta mới đi đưa đồ cho Minh Nguyệt sư huynh, bắt gặp một người trong viện huynh ấy, nhìn có vẻ lạ mặt, không chừng là người đó?"

"Sao ngươi không nói sớm?"

"Người đó không mặc tộc phục Thẩm gia, ta còn tưởng là người ngoài. Không nhìn kỹ." Đệ tử đang nói cắn đũa, "Nhưng mà..."

"Bớt thừa nước đục thả câu đi." Một người khác mất kiên nhẫn, "Ngươi cứ thích làm vậy. Khi không làm người ta ghét."

Vị đệ tử đó cười khà khà, nói tiếp, "Tuy rằng chỉ nhìn một cái thôi, nhưng có thể đoán là một người vô cùng anh tuấn."

Vừa nghe là một thiếu niên anh tuấn, bất mãn của mấy nữ đệ tử đối với chuyện người đó không chịu lộ diện gần như không còn, trái lại càng thêm tò mò.

Cả đám cùng bật cười.

Thẩm Minh Nguyệt đứng trên lầu các cùng với Cẩn tiên sinh, nhíu mày nhìn nhóm đệ tử.

"Con không biết kẻ tu tiên cũng thích tán chuyện như thế."

Cẩn tiên sinh liếc mắt nhìn hắn, "Các nàng nói cũng không sai. Nếu đã thành đệ tử trong môn rồi, sao lại có đạo lý không tiếp xúc với ai."

Thẩm Minh Nguyệt thở dài, vẻ mặt buồn rầu có vẻ rất trẻ con, "Y như thế kia sao có thể xuất môn."

Cẩn tiên sinh nhìn thấy hắn như vậy, buồn cười hỏi, "Bây giờ mới thấy phiền? Trước đó không chính ngươi nhất định phải xuống núi tìm, mang người trở về."

"Tạ Ngôn Cửu xứng đáng hồn phi phách tán, nhưng y lại không làm sai gì." Trong mắt Thẩm Minh Nguyệt có chút không đành lòng, "Chỗ đó đã thành một tòa thành chết rồi, để y không còn ký ức ở lại, chẳng khác nào ép y chết."

Cẩn tiên sinh khoan thai nở nụ cười , "Tuy rằng con tu vô tình đạo, nhưng vẫn luôn luôn mang tình người hơn Triệt nhi."

"Tại sư huynh không thích thể hiện ra thôi. Ta dẫn y về, không phải là do huynh ấy ngầm đồng ý hay sao." Thẩm Minh Nguyệt phản bác, lại hỏi, "Cẩn tiên sinh, ngài suy xét thế nào."

"Nhận y làm đồ đệ đương nhiên là có thể. Y dây dưa với yêu quái đã lâu, đã có bất đồng so với thường nhân, cũng coi như là có lợi trong tu luyện. Nhập môn cũng dễ." Cẩn tiên sinh chuyển chủ đề, nói, "Vả lại chuyện này con làm đúng. Tu hành thiên đạo, là để nhìn nhân thấy quả. Con gặp, là đã định trước phải quản ."

Thẩm Minh Nguyệt gật đầu, hành lễ với Cẩn tiên sinh, "Sau này phải làm phiền tiên sinh nhiều rồi."

"Không có gì không có gì." Cẩn tiên sinh cười xua tay, "Chúng ta cùng đi thăm đồ nhi của ta nào?"

"Được. Đúng lúc hôm nay con cho y chép tâm kinh nhập môn, chúng ta đi xem thử."

Cẩn tiên sinh lắc đầu, suốt ngày nhốt người ta trong viện bắt chép tâm kinh, đúng là tác phong của Thẩm Minh Nguyệt.

Bắt đầu cảm thấy đau lòng cho đồ đệ mình.

Lúc hai người gõ cửa đi vào phòng của Tẩm Nguyệt, Tẩm Nguyệt đang chăm chú nhìn những gì mình vừa chép.

Thấy người đến, hơi câu nệ buông bút xuống, ấp úng nói, "Sư huynh, đệ chép xong rồi."

"Ừm." Thẩm Minh Nguyệt giới thiệu cẩn tiên sinh với hắn, để hai người nói chuyện với nhau. Sau đó xem trang giấy hắn mới chép xong.

Chữ không dễ nhìn. Nhưng nhất bút nhất hoạ rất là nghiêm túc.

Thẩm Minh Nguyệt đặt tay xuống, dùng chặn giấy bên cạnh đặt lên, còn chưa kịp mở miệng, Tẩm Nguyệt hoang mang rối loạn lên tiếng trước, "Sư huynh, xin lỗi, đệ, đệ viết chữ không đẹp."

Trông hắn vừa xấu hổ vừa lúng túng, cứ như là viết chữ không đẹp là một tội ác lớn lao nào vậy.

Thẩm Minh Nguyệt tựa hồ không nghĩ là hắn sẽ có phản ứng lớn như vậy, hơi sửng sốt.

Bầu không khí chợt lặng trong một khắc, giọng nói ôn nhu hòa lẫn ý cười của Cẩn tiên sinh vang lên, "Chữ ta viết cũng được lắm, có muốn theo ta học không?"

Thật lâu sau.

"Muốn."